Ta về lại Quế Lâm chiều nắng lộng
Triều Dương Sơn trùng điệp đứng giăng thành
Ly Giang trôi xanh ngắt bến bờ xanh
Hàng thông hát như một thời từng hát.
***
Ta ngơ ngác trong buổi chiều lỡ lạc
Ai chờ đâu, sao vẫn cố quay về?
Mảnh đất cằn ngày ấy ra đi
Nắng cuối mùa hao hanh đồng cỏ úa,
Hương thạch thảo lùa trong đêm trở gió,
Vầng trăng lên ngầu đỏ cả chân trời...
Năm mươi năm tóc lộng gió bời bời
Ta quay tìm lại thời trăng tròn ấy
Tuổi mười bảy ngẩn ngơ là thế đấy
Đất rộng, trời cao... sao vẫn chật lạ lùng.
Thời gian trôi, bao biến cố trùng trùng
Bè bạn cũ đã trăm người, trăm ngả
Mọi hay, dở, buồn, vui... xin tất cả
Thành một tiếng cười trong nắng gió tràng giang.
***
Sông còn nhớ ta không? Núi còn nhớ ta chăng?
Chân sần sạn những nẻo đường xa lắc
Ngỡ bạn về đây sau bao cực nhọc
Bước lại con đường mây thắm cuốn mang mang,
Tắm trong ban mai trong vắt của Ly Giang,
Chìm trong uy nghi Triều Dương chiều tắt nắng...
***
Mọi lời lẽ rồi sẽ tan thành màu xám
Chỉ có cây đời là mãi mãi xanh tươi *
Ta đã về, rất điềm tĩnh, Quế Lâm ơi!
Quế Lâm. Đêm 28-10-1998
-----------------------
· Ý của Gớt - danh nhân người Đức

0 nhận xét:
Đăng một Nhận xét