TẤM LÒNG NGƯỜI DÂN QUẾ LÂM
NGUYỄN
“Quế Lâm phong cảnh nhất thiên hạ!”. Dòng sông Ly nước trong vắt nhìn tận đáy; những tảng đá, những viên sõi lấp lánh dưới ánh trời chiều... Hồi đó, chúng tôi - những đứa trẻ 11-12 tuổi - chưa cảm nhận hết vẻ đẹp lãng mạn của nó. Nhưng tấm lòng của người dân Quế Lâm đối với những thiếu sinh quân Việt
Những ngày hè, lũ trẻ chúng tôi rất thích được ra sông Ly bơi lội. Mà tôi thì bơi rất kém, đúng là chó bơi thế nào thì “y chang” như vậy. Mặc, cho dù bơi có “nửa chìm nửa nổi”, bằng mọi cách chúng tôi cũng cố ra được cái bãi cát ở giữa sông. Một lần, khi đang thỏa thuê vui đùa thì ở cuối trời đám mây đen kéo về xám xịt; dòng sông Ly bỗng trở nên hung dữ, nước cuộn lên chảy xiết. Lũ đã về! Một số bạn bơi giỏi đã cố vượt dòng trở về bờ bên kia. Riêng tôi và một vài cậu bơi “dở ẹc” đã nhao xuống nước nhưng rồi đành phải quay lại ngay vì dòng nước chỉ chực cuốn phăng đi. Nỗi kinh sợ ập xuống chúng tôi trước một cơn lũ đột ngột đến như vậy. Nếu không có chút tự hào là thiếu sinh quân trường Trỗi thì chắc chắn tôi đã òa khóc. Cảm giác bất lực trước sự hung dữ của thiên nhiên đã đè nặng lên mỗi chúng tôi. Đang chơi vơi, bỗng một con thuyền cố vượt qua dòng nước chảy xiết lao ra bãi giữa… Những bác dân chài trên sông Quế Lâm đã cứu chúng tôi thoát cơn hiểm nghèo lần đó. Do bất đồng ngôn ngữ, không thể diễn tả nổi nỗi vui mừng, nhưng không bao giờ tôi quên được tấm lòng của người dân Quế Lâm với tụi nhóc chúng tôi lần ấy.
Sau Tết Đinh Mùi ở Quế Lâm có dịch viêm màng não. Một bạn của chúng ta đã mãi ra đi vì căn bệnh này nơi đất khách quê người. Thầy trò trong trường rất hoang mang, cứ học sinh nào bị sốt 38 độ trở lên là được đưa ngay ra bệnh viện thành phố. Lần đó, tôi bị sốt cao và cũng đuợc đi bệnh viện. Nghe hai chữ “được đi” chắc hẳn nhiều người phải ngạc nhiên, nhưng với chúng tôi đó là cả một ân huệ. Khi đến bệnh viện, chúng tôi được chăm sóc hết sức đặc biệt và chu đáo, được ăn ngon, nên đứa nào cũng rất sướng được đi bệnh viện. Sau khi khám kỹ lưỡng, bác sĩ cho biết: tôi không bị viêm màng não mà chỉ cảm cúm thông thường. Ngay hôm sau, tôi đã tỉnh như sáo, nhưng vẫn được giữ lại bệnh viện 10 ngày để bồi dưỡng. Tôi còn nhớ ngày đó, Quân giải phóng Trung Quốc đã cử đến cô Lương và một đồng nghiệp rất thạo tiếng Việt giúp đỡ chúng tôi. Cho đến giờ tôi vẫn cảm thấy tình cảm ấm áp của hai cô đối với lũ bệnh nhân nhí chúng tôi – những đứa trẻ xa nhà, xa quê hương. Thật cảm động! Các cô đã dồn tình thương cho chúng tôi, chăm sóc từng ly từng tí như với con em mình. Tôi có một chiếc áo bông dầy, do nghịch ngợm trong khi làm thí nghiệm môn Hóa học, a-xít đã làm áo bị thủng lỗ chỗ. Cô Lương đã thức cả đêm để mạng lại áo cho tôi. Khi trở về trường, ai cũng khen chỗ mạng trên áo rất đẹp và rất khéo. 10 ngày ở viện là những ngày sống tuyệt vời trong sự chăm sóc của tất cả các bác sĩ, hộ lý.
Quế Lâm ngày ấy còn nổi tiếng nhờ vùng trồng cây ăn trái. Mùa Xuân đến, cây cối đơm hoa với mầu sắc rực rỡ khắp nơi; đến mùa kết trái thì lê, táo, hồng… lúc lắc trĩu cành. Ngày đó, chúng tôi chỉ được phát ít tiền tiêu vặt, nếu tằn tiện lắm một tháng cũng chỉ mua nổi một cây bút Kim Tinh. Ngày nghỉ, chúng tôi được phép đi chơi phố Quế Lâm. Ra đến nơi, đứa thì chơi các trò chơi, đứa thì vào Bách Hóa Đại Lầu mua bánh kẹo, trái cây. Mà đi đến đâu lũ trẻ tụi tôi cũng được ưu tiên, nhân dân Trung Quốc coi chúng tôi là con em của những người đồng chí từ tiền tuyến lớn trở về. Có một lần, đi ngang qua quầy hoa quả, thấy có những quả hồng chín mọng, đây là loại hồng không hột mà tôi rất thích. Khi xếp hàng đến lượt, biết chúng tôi là học sinh Việt
Tình cảm của những người dân Quế Lâm thật đáng quý. Tuy không thể nói hết lên lời, nhưng đứa nào trong chúng tôi đều không quên nói: ‘Xia xia!” mỗi khi được giúp đỡ.
N.N.Đ

1 nhận xét:
Tôi là hs trường N. V . Bé. Sao anh nhớ nhiều vậy . chúng tôi cũng Y Chang như vậy. nhưng còn cái vụ viêm màng não thì bọn không bị như tôi và một số đứa khác còn há mồm cho bọn bị bệnh thở vào cho lây bệnh để được nằm bệnh viện , nhưng vẫn không bị và như vậy anh là hạnh phúc nhất rồi
Đăng một Nhận xét